Văn Hóa - Nghệ Thuật

Marilyn Monroe: Hành trình 100 năm tìm kiếm mái ấm giữa ánh hào quang
Ngày 1 Tháng Sáu năm nay, thế giới điện ảnh và văn hóa đại chúng cùng lặng mình kỷ niệm ngày sinh nhật lần thứ 100 của Marilyn Monroe. Dù bà rời xa nhân thế hơn sáu thập niên, sự hiện diện của bà vẫn chưa bao giờ mờ nhạt. Monroe không chỉ là một diễn viên; bà được xem như một hiện tượng, biểu tượng của sự quyến rũ, nỗi đau và khao khát được thấu hiểu. Trong khi di sản điện ảnh với những bộ phim kinh điển như Gentlemen Prefer Blondes hay Some Like It Hot vẫn được lưu giữ trong những thước phim, thì những địa điểm mà bà từng lưu trú – từ những khách sạn xa hoa tại Hollywood đến những căn hộ sang trọng ở New York – lại chính là những bảo tàng sống lưu giữ linh hồn và câu chuyện của bà.
Đối với một ngôi sao bị vây quanh bởi ống kính paparazzi và áp lực studio 24/7, sự riêng tư không phải một món hàng xa xỉ, mà như một nhu cầu sinh tồn. Khách sạn Bel-Air tại Los Angeles chính là nơi mà Monroe tìm thấy sự an trú đó. Trong thập niên 1950, khi cuộc hôn nhân với Joe DiMaggio bắt đầu trở nên ngột ngạt dưới sức ép của truyền thông, Bel-Air là nơi họ chọn để tạm lánh. Hãy tưởng tượng về một không gian với những con đường rợp bóng cây, lối kiến trúc Tây Ban Nha cổ điển hòa quyện với vẻ sang trọng của vùng ngoại ô California. Đối với Monroe, nơi đây là một “ốc đảo” tách biệt khỏi thế giới xô bồ của Tinseltown.
Điểm nhấn lịch sử không thể phai mờ tại Bel-Air chính là The Last Sitting (Buổi Chụp Cuối Cùng) với nhiếp ảnh gia Bert Stern vào Tháng Sáu năm 1962. Chỉ còn chưa đầy sáu tuần trước khi bà qua đời, những tấm hình này không chỉ mang tính lịch sử mà còn mang tính tâm linh. Tại sao bà lại chọn Bel-Air? Bởi vì nơi đây cho phép bà được trở thành chính mình.
Tiffany Lai, quản lý khách sạn, chia sẻ rằng hồ bơi của Bel-Air là nơi Monroe trút bỏ lớp vỏ bọc siêu sao để trở lại làm một người phụ nữ bình thường. Trong những bức ảnh của Stern, ánh sáng dịu nhẹ của California đổ xuống làn da bà, tạo nên một sự tương phản giữa vẻ đẹp lộng lẫy và sự mong manh đến nghẹt thở. Khi bước vào khách sạn ngày nay, người ta vẫn có thể cảm nhận được dư âm của sự tĩnh lặng đó – một sự tĩnh lặng mà Monroe tìm kiếm suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Nếu Bel-Air là nơi ẩn náu, thì Beverly Hills Hotel chính là ngôi nhà thứ hai của bà. Tại đây, lịch sử của Monroe không chỉ nằm trong một căn phòng, mà dàn trải khắp những nhà gỗ kín đáo. John Scalon, tổng giám đốc của khách sạn, từng chia sẻ việc bà gắn bó với khách sạn này giống như một câu chuyện tình dài lâu. Những căn nhà gỗ như số một, bảy, 20 và 21 trở thành nơi bà viết kịch bản, trang điểm, và đối diện với những nỗi cô đơn sâu thẳm nhất.
Polo Lounge – trái tim của khách sạn – là nơi Marilyn thường ngồi ở bàn số sáu. Đó không phải một chiếc bàn quá lớn, nhưng vị trí của nó cho phép bà quan sát toàn cảnh mà không cần phải trở thành trung tâm của sự chú ý ngay lập tức. Các câu chuyện được kể lại rằng, khi ngồi tại bàn số sáu, bà thường ăn những món ăn đơn giản, lặng lẽ trò chuyện với bạn bè hoặc quan sát dòng người qua lại. Đối với những khách du lịch ngày nay, việc được ngồi vào bàn số sáu là một cách để chạm tay vào một phần quá khứ đầy mê hoặc của Hollywood, nơi người ta cảm thấy mình đang chia sẻ không gian với một huyền thoại, khi không khí vẫn còn vương chút hương nước hoa Chanel No.5 đặc trưng.
Nếu Hollywood tạo ra Marilyn Monroe – một biểu tượng, một hình ảnh được xây dựng kỹ lưỡng –thì New York là nơi bà cố gắng tìm lại NormaJeane – cô gái trẻ với những giấc mơ chân thực.Vào mùa xuân năm 1955, khi chuyển đến WaldorfTowers, Marilyn không đến với tư cách một ngôisao đang đi lưu diễn. Bà đến với tư cách mộtngười phụ nữ đang thực hiện sự thay đổi cá nhân.Nhà sử học David Freeland phân tích rất sâu sắcrằng thời gian ở Waldorf được xem như một bướcngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời bà.
Việc thành lập công ty Marilyn Monroe Productions, Inc. là một bước đi táo bạo, khẳng định bà không muốn chỉ là một món hàng trong tay các hãng phim. Tại căn hộ trên tầng 27, cuộc sống của bà trở nên vô cùng giản dị. Monroe học cách đi tàu điện ngầm, tham gia lớp học diễn xuất của Lee Strasberg, và cố gắng hòa mình vào đám đông. Sự khác biệt giữa một Marilyn ở Hollywood và một Marilyn tại New York là một sự tương phản. Tại Big Apple, bà ít trang điểm, mặc quần áo bình thường và khao khát được công nhận về tài năng diễn xuất thay vì chỉ là vẻ ngoài quyến rũ. Waldorf Towers chứng kiến quá trình chuyển hóa nội tâm của bà – từ một biểu tượng tình dục thành một nghệ sĩ có tâm hồn. Đó là thời kỳ bà hạnh phúc nhất và bà cảm thấy mình tự do nhất.
Năm 1958, định mệnh kéo bà trở lại Hollywood cho bộ phim Some Like It Hot, nhưng không gian quay phim tại Hotel Del Coronado ở San Diego mang đến cho bà một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt. Gina Petrone, nhà chiến lược di sản tại khu nghỉ dưỡng, mô tả sự kiện quay phim tại đây như một cột mốc lịch sử. Việc quay phim ngoài trời, ngay trên bãi biển, thay vì trong những studio khép kín, là một thử thách đối với Marilyn, tuy nhiên cũng chính nhờ không gian mở đó, người hâm mộ được chứng kiến một khía cạnh rất “con người” của bà.
Câu chuyện về cậu bé không dám nhận nụ hôn của Monroe chứng minh cho sức mạnh của sự hiện diện của bà. Một cô hay cậu bé, dù không hiểu hết về sự vĩ đại của bà, vẫn có thể cảm nhận được một thứ năng lượng đặc biệt khi gặp mặt Monroe. Tại Del Coronado, những bức tường studio biến mất, và Marilyn trở thành một phần của thiên nhiên – cát, gió biển và ánh nắng. Khi đứng trên bãi biển của khách sạn này ngày nay, người ta không chỉ nhìn thấy một địa điểm du lịch, mà còn chứng kiến sân khấu của một trong những nữ diễn viên vĩ đại nhất mọi thời đại.
Những địa điểm như Bel-Air, Beverly Hills Hotel, Waldorf Towers và Del Coronado là các chứng nhân lịch sử. Mỗi khách sạn đều có những người như Tiffany Lai, John Scanlon hay Gina Petrone – những người kể chuyện, giữ lửa. Họ hiểu rằng, mỗi khi bảo tồn một căn phòng hay giữ gìn một chiếc bàn, họ đang giữ gìn một phần của lịch sử điện ảnh thế giới.
Khi nhìn lại cuộc đời của Marilyn Monroe nhân dịp bà tròn 100 tuổi, chúng ta không nên chỉ nhớ về bà như một bi kịch của Hollywood. Hãy nhớ về bà như một người phụ nữ từng sống, yêu và tìm cách khẳng định bản thân giữa một thế giới đầy khắc nghiệt. Các địa điểm bà sống, làm việc và vui chơi chính là những chứng nhân cho những nỗ lực không ngừng nghỉ đó. Từ những căn nhà gỗ sang trọng ở Beverly Hills đến căn hộ nhỏ trên tầng 27 tại New York, mỗi nơi đều kể một chương trong cuốn tự truyện bằng đá và gạch của Marilyn.
Dù bà đi xa, nhưng di sản của Monroe vẫn hiện hữu ở đó – trong ánh sáng của California, trong sự hối hả của New York và trong những câu chuyện được kể lại bởi những người yêu mến bà. Marilyn Monroe để lại cho nhân loại không chỉ các bộ phim, mà những không gian để chúng ta có thể dừng lại, suy ngẫm và cảm nhận hơi thở của một huyền thoại từng sống trọn vẹn mỗi khoảnh khắc trên hành tinh này. Nếu bạn có dịp ghé thăm những địa điểm này, hãy dành một giây phút để suy ngẫm, nhìn vào gương tại sảnh khách sạn, hay xuống sàn gỗ nơi bà bước qua, và có lẽ, bạn sẽ thấy mình kết nối được với tâm hồn của cô gái Norma Jeane – người luôn toả sáng trong thế giới Hollywood đầy cạm bẫy.
(theo PEOPLE)