Khám phá những thói quen‘chẳng giống ai’ của tổng thống Mỹ

Hình ảnh một tổng thống Hoa Kỳ thường gắn liền với sự uy nghiêm của quyền lực: những bộ vest phẳng phiu, những bản báo cáo tình báo mật dày cộp trên bàn làm việc và ánh nhìn kiên định trước những quyết định có thể làm xoay chuyển vận mệnh thế giới. Chúng ta thường tưởng tượng rằng mỗi buổi sáng tại Đại Lộ Pennsylvania số 1600 phải bắt đầu bằng những bài diễn văn được chau chuốt kỹ lưỡng hoặc những cuộc điện đàm mang tính chất lịch sử.


Tuy nhiên, đằng sau những bức chân dung trang trọng trong Nhà Trắng là những con người như bao ai khác. Họ cũng có những ngày uể oải, các sở thích kỳ quái và những nhu cầu sinh lý buộc họ phải tạo ra những thói quen riêng để đối mặt với áp lực khủng khiếp của chức vụ. Từ những buổi bơi lội giữa dòng sông băng giá cho đến những bữa sáng chứa đựng cả ngàn calo, các tổng thống để lại cho lịch sử những câu chuyện về sự lập dị đáng ngạc nhiên. Tất cả trở thành những mỏ neo tâm lý giúp họ tồn tại trong guồng quay của quyền lực.


John Quincy Adams
John Quincy Adams, vị tổng thống thứ sáu của Hoa Kỳ (1825–1829), là một người theo chủ nghĩa khổ

hạnh tuyệt đối. Đối với ông, một ngày làm việc không thể bắt đầu khi cầm trên tay một tách trà hay một tờ báo, mà bằng một sự thách thức với tự nhiên.
Vào lúc năm giờ sáng, khi Washington còn đang chìm trong màn đêm tĩnh mịch, vị tổng thống này thường âm thầm đi bộ ra sông Potomac. Tại đây, bất chấp thời tiết khắc nghiệt, ông sẽ thực hiện nghi thức ngâm mình trong làn nước lạnh giá. Điều đáng chú ý nhất là Adams thực hiện việc này trong trạng thái hoàn toàn khỏa thân. Ông tin cú sốc nhiệt từ dòng nước Potomac không chỉ giúp cơ thể tỉnh táo mà còn rèn luyện ý chí, mang lại sự minh mẫn sắc bén cần thiết để giải quyết các vấn đề chính trị phức tạp.


Nghi thức này tạo ra một trong những giai thoại hài hước nhất lịch sử Nhà Trắng. Nhà báo Anne Royall, một người phụ nữ đầy tham vọng, từng tìm cách phỏng vấn Adams. Thay vì theo chân ông đến văn phòng, bà quyết định đợi sẵn ở bờ sông Potomac. Khi Adams xuống nước, bà nhanh chóng tiếp cận đống quần áo của ông trên bờ và… ngồi lên đó. Bà tuyên bố sẽ không rời đi cho đến khi tổng thống trả lời các câu hỏi của mình. Sự kiên trì của vị nhà báo này buộc Adams – lúc đó đang ở dưới sông – phải thỏa hiệp. Câu chuyện này cho thấy sự kỳ lạ của thói quen cá nhân và sự tương tác thú vị giữa quyền lực tối cao và báo chí thời bấy giờ.


William Howard Taft
William Howard Taft (1909–1913) là một vị tổng thống có tâm hồn của một người sành ăn đích thực.

Trong khi nhiều chính trị gia thời đó ưa chuộng bữa sáng nhẹ nhàng với bột yến mạch hoặc bánh mì nướng, Taft lại có một thực đơn buổi sáng khiến các chuyên gia dinh dưỡng hiện đại phải kinh ngạc.
Đúng 8:30 sáng, Taft sẽ ngồi vào bàn ăn để tận hưởng một miếng beefsteak dày khoảng 340 gram – một bữa ăn chính để nạp năng lượng cho cả ngày dài. Đi kèm với khối lượng protein khổng lồ đó là bánh mì nướng phết một lớp bơ dày, hai quả cam lớn và cà phê pha đậm đặc với đầy kem và đường.
Khám phá những thói quen ‘chẳng giống ai’ của tổng thống Mỹ‘

Điều thú vị nhất là quan điểm của ông về trứng. Đối với TT. Taft, trứng là món ăn cấm kỵ trong thực đơn buổi sáng. Tại sao? Không ai rõ lý do, nhưng sở thích ăn uống của ông tạo ra một nét tính cách rất riêng biệt. Bữa ăn của Taft cho thấy một người đàn ông yêu thích sự hưởng thụ, không quá áp lực bởi những chuẩn mực khắt khe và luôn giữ vững quan điểm cá nhân ngay cả trong những lựa chọn nhỏ nhặt nhất như thực đơn hàng ngày. Nó phản ánh một phần tính cách thẳng thắn và sự điềm tĩnh của ông trong vai trò lãnh đạo.


Calvin Coolidge
Calvin Coolidge (1923–1929) được mệnh danh là “Cal trầm tĩnh” vì sự kiệm lời đến mức tối đa. Tuy nhiên,

sự lặng lẽ của ông trong chính trị lại hoàn toàn trái ngược với những thói quen cá nhân vô cùng kỳ lạ. Coolidge là người tôn thờ giấc ngủ; ông khẳng định mình cần ít nhất 11 tiếng mỗi ngày để duy trì trạng thái làm việc tối ưu. Điều này thường xuyên khiến các nhân viên Nhà Trắng phải loay hoay trong việc sắp xếp lịch trình làm việc.


Thế nhưng, điều khiến giới quan sát ngạc nhiên nhất chính là nghi thức chăm sóc bản thân của ông trong bữa sáng. Trong khi đang dùng bữa, Coolidge thường yêu cầu nhân viên Nhà Trắng thoa Vaseline lên toàn bộ da đầu của mình. Ban đầu, hành động này trông như một cách để giữ nếp tóc một cách cầu kỳ. Tuy nhiên, Coolidge lại giải thích rằng đó là một phương pháp y học tự chế để trị chứng viêm xoang dai dẳng của mình. Dù khoa học hiện đại có thể hoài nghi về hiệu quả, nhưng hình ảnh một tổng thống ngồi dùng bữa sáng với lớp Vaseline trên đầu trở thành một biểu tượng cho sự lập dị đầy đáng yêu của ông. Nó cho thấy, ngay cả ở vị trí quyền lực nhất, con người vẫn luôn có những nỗi niềm riêng và những cách đối phó đầy nét riêng với những vấn đề sức khỏe của bản thân.


Harry S. Truman
Harry S. Truman (1945–1953) là một vị tổng thống thực dụng, cứng rắn và có lối sống mang đậm bản

sắc của một người đàn ông miền Trung Tây. Khi bước vào Nhà Trắng, ông mang theo những thói quen có phần phóng khoáng của mình.
Mỗi sáng, theo một phương pháp mà bác sĩ riêng từng gợi ý, Truman bắt đầu ngày mới bằng một ly rượu bourbon Old Grand-Dad. Đối với Truman, đây không phải một hành động thiếu nghiêm túc, mà như một cách để kích thích tinh thần trước khi đối mặt với những báo cáo chiến tranh căng thẳng. Ngay sau ly rượu, ông sẽ uống một ly nước cam, tạo nên một sự kết hợp khá kỳ lạ theo tiêu chuẩn hiện nay.


Sau khi nạp năng lượng theo cách riêng, ông sẽ thực hiện cuộc đi bộ kéo dài 10 dãy nhà quanh thủ đô Washington với tốc độ rất nhanh. Đây là khoảng thời gian để ông suy nghĩ và hoạch định chiến lược. Vợ ông, bà Bess Truman, vốn là một phụ nữ truyền thống, nhiều lần phản đối nghi thức uống rượu buổi sáng này. Bà cảm thấy điều đó không phù hợp với cương vị người đứng đầu quốc gia. Tuy nhiên, với tính cách kiên định, Truman vẫn giữ thói quen đó suốt nhiều năm. Nó cho thấy hình ảnh một vị tổng thống không ngại đi ngược lại dư luận, miễn sao điều đó giúp ông giữ vững tinh thần để đưa ra những quyết định khó khăn.


Bill Clinton
Đến thời của Bill Clinton (1993–2001), các thói quen buổi sáng chuyển từ những nghi thức kín đáo, lạ lùng sang một hình ảnh gần gũi và đầy năng động, nhưng cũng không kém phần gây “ám ảnh” cho đội ngũ an ninh.


Clinton nổi tiếng với những buổi chạy bộ buổi sáng. Thế nhưng, đó không phải những buổi chạy tập trung hoàn toàn vào sức khỏe. Thay vào đó, ông thường xuyên thực hiện những chuyến ghé thăm ngẫu hứng đến các cửa hàng McDonald’s trên đường chạy. Đối với đội bảo vệ, đây là một cơn ác mộng hậu cần. Họ không thể hiểu tại sao vị tổng thống của một siêu cường quốc lại có thể dừng lại giữa đường, bước vào một tiệm ăn nhanh, bắt tay với những thực khách đang ngơ ngác và thưởng thức một chiếc bánh mì kẹp cùng khoai tây chiên ngay trước khi bắt đầu ngày làm việc.


Thói quen này không chỉ đơn thuần là việc nạp thêm calo, mà đó trở thành chiến dịch truyền thông tự nhiên nhất của Clinton. Ông muốn thể hiện mình như một người Mỹ bình thường, đại diện cho tầng lớp trung lưu, dù ông đang ngồi ở đỉnh cao quyền lực. Những chuyến dừng chân này tạo nên hình ảnh một tổng thống hiện đại, dễ gần và đầy sức sống, dù chắc chắn nó khiến các nhân viên y tế của ông không ít lần phải đau đầu.


Khi nhìn lại những thói quen này, chúng ta nhận ra một điều: những vị tổng thống Hoa Kỳ không phải các cỗ máy chính trị được lập trình sẵn. Họ là những người với các khiếm khuyết và sở thích riêng biệt

.
Việc John Quincy Adams ngâm mình trong dòng sông lạnh hay Bill Clinton ghé McDonald’s giữa buổi chạy bộ, không làm giảm đi sự tôn nghiêm của chức vụ tổng thống, mà ngược lại, nhắc nhở chúng ta về yếu tố con người. Trong áp lực kinh khủng của Phòng Bầu Dục, mỗi vị tổng thống cần một “cái neo” tinh thần – một thói quen riêng biệt để duy trì sự tỉnh táo và cảm giác về bản thân mình.


Các câu chuyện về thói quen này không chỉ là những mẩu chuyện phiếm lịch sử thú vị, mà còn trở thành bằng chứng sống động cho thấy ngay cả những người nắm giữ vận mệnh của quốc gia cũng phải chiến đấu với những nhu cầu bình phàm nhất của cơ thể và tâm trí. Sự kỳ lạ, khi đặt trong bối cảnh quyền lực, trở thành một phần của di sản, giúp làm mềm đi hình ảnh khô cứng của lịch sử và mang lại góc nhìn đầy nhân văn về những người từng bước vào Phòng Bầu Dục. Sau tất cả, dù là ai, họ vẫn cần một khởi đầu ngày mới theo cách riêng để sẵn sàng đối mặt với trọng trách cao cả nhất quốc gia.


(theo Mentalfloss)

Scroll to Top